Tôi còn nhớ cái đêm năm 2002, cả nhà kê cái tivi 21 inch ra giữa sân, hàng xóm kéo sang ngồi chật cứng, tiếng muỗi vo ve mà không ai buồn phủi vì mắt còn đang dán vào màn hình. Hàn Quốc đá bại Đức. Cả con hẻm rú lên. Ông già tôi — người chưa bao giờ xem bóng đá — cũng đứng dậy vỗ tay không biết vì sao. Đó là World Cup. Không cần giải thích tại sao nó hay. Nó hay theo cái cách mà bạn chỉ hiểu khi đã thức trắng ít nhất một đêm vì nó.

Và bây giờ, World Cup 2026 đang đến gần. Lần này tổ chức ở ba nước — Mỹ, Canada và Mexico — ba đất nước, một giải đấu, 48 đội bóng. Nhiều hơn bất kỳ kỳ nào trước đó. Với người Việt mình, câu hỏi đầu tiên không phải là ai sẽ vô địch, mà là: mấy giờ? Mình có phải thức không? Thức tới mấy giờ?
Khung giờ thi đấu — tin vui, tin buồn đan xen nhau
Thành thật mà nói, múi giờ lần này với fan Việt không ác như kiểu Nam Phi 2010 hay Qatar thì dễ thở, nhưng cũng không thuận như Nga 2018 hay Nhật Hàn 2002. Các sân thi đấu trải dài từ bờ Đông sang bờ Tây nước Mỹ, từ Toronto của Canada xuống các thành phố Mexico như Guadalajara hay Azteca huyền thoại — tức là giờ thi đấu sẽ dao động khá lớn tùy sân.
Tính theo giờ Việt Nam (GMT+7), phần lớn các trận đấu sẽ rơi vào khoảng từ 22 giờ đêm đến 9 giờ sáng hôm sau. Những trận chiều bên đó — tầm 3-4 giờ chiều giờ Mỹ Đông — sẽ tương đương khoảng 2-3 giờ sáng ở Việt Nam. Đau. Nhưng mà ai mê bóng đá rồi sẽ hiểu, 2 giờ sáng uống ly cà phê ngồi xem Mbappe hay Vinicius Jr. cầm bóng xâm nhập vòng cấm thì không thấy buồn ngủ chút nào.
Trận khai mạc dự kiến ngày 11 tháng 6 năm 2026. Chung kết vào khoảng ngày 19 tháng 7. Tức là gần sáu tuần liên tục bóng đá, sáu tuần mà cái lịch làm việc của dân văn phòng sẽ bị xáo trộn theo từng bảng đấu. Thật ra với tôi, đó không phải phàn nàn — đó là đặc quyền của người mê bóng đá.
48 đội, 12 bảng — nghe lạ nhưng đừng hoang mang
Nhiều người nhầm rằng World Cup 2026 sẽ có 16 bảng vì 48 đội chia 3 đội mỗi bảng — đó là phương án cũ FIFA đã bàn nhưng cuối cùng họ chọn cách khác. Thực tế là 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, đá theo thể thức vòng tròn như truyền thống. Hai đội đầu bảng cộng với 8 đội thứ ba xuất sắc nhất sẽ vào vòng 32 đội. Nghe có vẻ phức tạp nhưng thật ra cũng quen thôi — hồi 1994 cũng từng có kiểu chọn đội thứ ba như vậy.
Điều tôi thích ở format này là nhiều trận đấu hơn, nhiều đội hơn, nhiều câu chuyện hơn. Những đội bóng từ châu Phi, từ châu Á, những đội mà ở giải trước còn phải tranh suất play-off, lần này có thêm cơ hội. Bóng đá mà, đôi khi chính những đội “ngoài rìa” mới tạo ra điều bất ngờ nhất.
Tôi vẫn nhớ Senegal 2002 đánh bại Pháp đương kim vô địch. Nhớ Iceland 2016 cầm hòa Bồ Đào Nha rồi loại Anh. Với 48 đội, những khoảnh khắc như vậy sẽ còn nhiều hơn nữa. Cơ hội để có thêm một buổi sáng cà phê trước giờ làm mà cả công ty cùng bàn tán về trận đấu đêm qua.
Xem ở đâu, theo dõi thế nào cho đã
Cái thời tôi phải vặn ăngten, chỉnh tần số, chịu màn hình tuyết mà vẫn xem — đó là ký ức. Bây giờ mọi thứ tiện hơn nhiều. Lịch thi đấu chi tiết, cập nhật từng trận, kết quả tức thì — không thiếu. Với những anh em muốn theo dõi thêm các phân tích kèo, dự đoán tỷ lệ, tham khảo nhận định từ chuyên gia thì trang bóng đá net là nơi tổng hợp khá đầy đủ, anh em có thể vào tham khảo để chuẩn bị tinh thần theo dõi giải.
Còn nếu chỉ đơn thuần là xem cho vui, cho đã, cho thỏa cái máu bóng đá tích tụ mấy năm — thì cũng chẳng cần chuẩn bị gì cầu kỳ. Một cái điện thoại, một ứng dụng xem trực tiếp, và mấy người bạn cùng thức. Thế là đủ một kỳ World Cup trọn vẹn.
Tôi năm nay tóc đã bạc hơn hồi 2002 nhiều lắm. Mấy đứa nhỏ trong nhà giờ còn biết Erling Haaland, biết Pedri, biết Bellingham hơn tôi. Nhưng cái cảm giác ngồi xuống trước màn hình, ch

